Mỗi học kì trôi qua, khi tiếng trống trường lắng lại, sân trường thưa dần bước chân học trò, cũng là lúc một “mùa gặt” lặng lẽ bắt đầu. Không có liềm, không có lúa vàng sóng sánh, mùa gặt của nghề dạy học đến trong những trang vở đã khép, những bài làm còn mùi mực mới, và trong ánh mắt học trò mang theo bao đổi thay.
Suốt những tháng ngày đứng lớp, công việc dạy học giống như gieo hạt. Có hạt nảy mầm rất nhanh, xanh non rõ rệt. Có hạt nằm sâu trong đất, âm thầm chờ thời gian. Có khi gặp mưa thuận gió hòa, cũng có khi phải chống chọi với nắng hạn, sâu bệnh, những ngày mệt mỏi tưởng như không thể đi tiếp. Nhưng người làm nghề vẫn kiên nhẫn, bởi đã quen tin rằng đất lành rồi sẽ không phụ công người gieo.
Đến cuối học kì, mùa gặt hiện ra không ồn ào. Đó là khi một học sinh từng rụt rè bắt đầu mạnh dạn phát biểu. Là khi một bài viết còn vụng về đầu năm đã biết mở ra suy nghĩ riêng. Là khi những ánh mắt từng lơ đãng nay biết dừng lại lâu hơn ở trang sách. Những đổi thay ấy nhỏ thôi, nhưng đủ làm lòng ấm lại sau bao ngày áp lực, lo toan.
Mùa gặt của người giáo viên không chỉ nằm ở điểm số hay thành tích. Nó còn ở cảm giác bình yên khi thấy học trò trưởng thành thêm một chút, biết lễ phép hơn, biết cố gắng hơn, biết chịu trách nhiệm với việc học của mình. Có những “hạt lúa” chưa kịp chín trong một mùa, nhưng người thầy vẫn tin, chỉ cần được chăm bón đúng cách, rồi sẽ đến ngày trĩu bông.
Khi tổng kết học kì khép lại, người giáo viên lại lặng lẽ nhìn về phía trước. Mùa gặt xong cũng là lúc chuẩn bị cho mùa gieo mới. Bởi nghề này không cho phép dừng lại quá lâu trong niềm vui hay nỗi mệt. Vẫn còn những bài giảng phải soạn, những học trò mới đang chờ, những hạt giống khác cần được gieo vào lòng đất tri thức.
Và cứ thế, qua từng học kì, từng năm học, những mùa gặt nối tiếp nhau. Không phải mùa nào cũng bội thu, nhưng mùa nào cũng để lại dấu vết của sự tận tâm. Chính điều đó làm nên ý nghĩa thầm lặng của nghề giáo: gieo chữ, giữ niềm tin, và kiên nhẫn chờ ngày hạt giống nở hoa.