Tháng Năm lại về.
Sân trường lại đỏ rực màu phượng cũ. Những cánh hoa bắt đầu rơi xuống hành lang quen thuộc, tiếng ve cũng đã gọi hè từ những tán cây sau lớp học. Mọi thứ dường như năm nào cũng giống nhau, chỉ có học trò là lớn dần rồi rời đi.
Nhiều năm đứng lớp, tôi đã quen với việc gặp gỡ rồi chia tay biết bao thế hệ học sinh. Nhưng lạ thật, cứ đến mùa cuối khóa là lòng lại chùng xuống. Cảm giác ấy không quá ồn ào, cũng không dễ gọi thành tên. Chỉ là trong những giờ lên lớp cuối cùng, nhìn xuống những gương mặt quen thuộc, tự nhiên thấy thời gian trôi nhanh quá.
Nhìn học trò trưởng thành, người thầy đôi khi có cảm giác như chính mình cũng vừa đi qua thêm một đoạn tuổi trẻ.
Ít hôm nữa thôi, các em sẽ rời mái trường này.
Sẽ không còn những buổi điểm danh đầu giờ. Không còn cảnh cả lớp xin thầy cho ra chơi sớm vài phút. Không còn những tiếng gọi nhau ầm ĩ cuối hành lang mỗi giờ tan học. Những chiếc bàn quen, ô cửa quen, hàng cây quen rồi sẽ lại đón một thế hệ khác, còn các em sẽ bước tiếp về phía trước.
Có thể vài năm nữa, nhiều em sẽ quên mất những bài giảng ngày nào. Có thể rồi những kỷ niệm ở trường cũng dần lùi lại giữa bộn bề cuộc sống. Nhưng tôi mong rằng, khi nhớ về quãng thời gian này, các em sẽ nhớ mình đã từng có một tuổi học trò thật đẹp. Một quãng đời có bạn bè, có tiếng cười, có những lần bị thầy cô nhắc nhở, có cả những áp lực thi cử nhưng cũng đầy vô tư và chân thành.
Làm giáo viên lâu năm, tôi nhận ra điều quý giá nhất không phải là bao nhiêu học sinh đạt điểm cao, mà là sau này gặp lại, các em vẫn còn nhớ đến thầy cô bằng một sự trân trọng nào đó.
Chỉ cần như vậy thôi cũng đủ khiến người đứng lớp thấy nghề mình đã chọn thật ý nghĩa.
Mai này, mỗi người sẽ có một con đường riêng. Có em đi xa, có em ở lại quê nhà. Cuộc sống phía trước chắc chắn sẽ nhiều vất vả hơn những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường. Nhưng tôi vẫn mong các em giữ được sự tử tế, sự chân thành và niềm tin vào bản thân mình.
Rồi sẽ có một ngày nào đó, giữa thành phố đông đúc hay trong một chiều rất vội, các em bất chợt nghe tiếng ve đầu hạ, nhìn thấy màu phượng đỏ bên đường và chợt nhớ về mái trường cũ. Nhớ về một lớp học từng ngồi, một nhóm bạn từng thân, một thời thanh xuân đã đi qua không thể trở lại.
Còn với tôi, mỗi mùa hè đi qua lại mang theo một thế hệ học trò rời xa. Chỉ có ký ức là ở lại.
Và có lẽ, đó cũng là điều khiến nghề giáo dù nhiều vất vả nhưng vẫn luôn đáng quý — bởi người thầy được sống cùng tuổi trẻ của biết bao thế hệ học trò, được nhìn các em trưởng thành rồi lặng lẽ đứng phía sau dõi theo.
Tháng Năm năm nay, phượng lại nở rồi…Và tôi lại sắp phải nói lời chia tay với một thế hệ học trò mà mình từng rất thương.