Hội thi! Sau bao quan điểm, bao ý kiến thì Hội thi giáo viên dạy giỏi cấp xã năm nay sau sáp nhập vẫn vẹn nguyên cảm giác của những mùa thi năm nào, vừa thân quen vừa mới mẻ. Bao mùa hội thi đã đi qua, bao lần đứng trước ban giám khảo, vậy mà cảm giác hồi hộp vẫn nguyên vẹn. Những đêm soạn bài lặng lẽ, những trang giáo án được chỉnh sửa đến từng chi tiết nhỏ không chỉ là sự chuẩn bị cho một tiết dạy, mà còn là cách để lắng nghe lại nhịp đập của tình yêu nghề vẫn đang âm ỉ cháy.
Sau sáp nhập, mái trường rộng hơn, đội ngũ đông hơn, gương mặt đồng nghiệp cũng nhiều hơn những cái tên chưa kịp nhớ hết. Có sự bỡ ngỡ ban đầu, có cả những lo lắng rất đời thường. Nhưng chính trong ánh mắt sẻ chia của đồng nghiệp, trong những lời động viên chân thành, cảm giác “độc hành” nhanh chóng tan biến. Hội thi lúc này không còn là cuộc thi của riêng ai, mà là hành trình chung của những người giáo viên cùng chung một lý tưởng, cùng nâng đỡ nhau đi tiếp.
Khoảnh khắc bước vào lớp học dự thi, mọi áp lực dường như lắng xuống. Trước mắt là học sinh – những gương mặt hồn nhiên, ánh nhìn trong veo và đầy tin tưởng. Chính các em đã tiếp thêm tình yêu, tiếp thêm nhiệt huyết cho bài học. Mỗi câu hỏi, mỗi hoạt động được các em hào hứng giơ tay trả lời, mỗi nụ cười, mỗi cái gật đầu hiểu bài đều khiến ta hạnh phúc. Lúc ấy, không còn ranh giới của thi cử, chỉ còn sự gặp gỡ đẹp đẽ giữa người thầy và học trò trong hành trình chiếm lĩnh tri thức.
Phía cuối lớp, ánh mắt đồng nghiệp dõi theo đầy cảm thông và khích lệ. Đó là ánh mắt của những người từng trải, từng đứng ở vị trí ấy, từng run rẩy rồi vững vàng. Sự hiện diện lặng lẽ nhưng ấm áp ấy khiến tiết dạy trở nên trọn vẹn hơn, như một lời nhắc nhở: phía sau bục giảng không bao giờ là đơn độc.
Hội thi hôm nay không còn đơn thuần là cuộc chinh phục, mà là dịp để khẳng định bản lĩnh nghề nghiệp, để chứng minh rằng dù thời gian có trôi, dù hoàn cảnh có đổi thay, ngọn lửa yêu nghề vẫn chưa từng tắt. Tự hào vì vẫn còn được đứng lớp, được học hỏi, được đổi mới cùng đồng nghiệp và được lớn lên mỗi ngày trong ánh mắt học sinh.
Khi rời lớp học, nắng chiều trải dài trên sân trường như chảy mật. Trong lòng dâng lên một cảm giác bình yên và sâu sắc: yêu nghề hơn, quý trọng đồng nghiệp hơn và yêu những ánh mắt trẻ thơ hơn. Dẫu kết quả hội thi thế nào, hành trình ấy vẫn là một dấu mốc đẹp – nơi cảm xúc, nhiệt huyết và niềm say mê nghề giáo được gọi tên một cách trọn vẹn.